Món này dùng được bao lâu, có phải thay không: mấy câu hay gặp, đáp thẳng
Trong nhóm câu hỏi về vật phẩm, có một nhóm nhỏ hay được hỏi nhất mà cũng hay được trả lời mập mờ nhất: món này dùng được bao lâu, có phải thay không, bao lâu thì thay một lần.
Mập mờ là vì hai chuyện khác nhau bị trộn vào một câu. Một là vật liệu cũ đi — dây mòn, lớp phủ bong, keo lão hoá. Hai là ý nghĩa có hết hạn không. Cái thứ nhất đo được, cái thứ hai thì không. Dưới đây là mấy câu hay gặp, tách rõ hai phần đó.
"Vật phẩm có hạn sử dụng không?"
Về mặt vật liệu thì không có hạn ghi sẵn như thực phẩm hay mỹ phẩm. Cái có tuổi thọ là mấy bộ phận phụ: dây, chỉ, keo dán, lớp mạ, lớp sơn phủ, miếng nỉ lót. Mấy thứ đó hỏng theo cách dùng chứ không theo lịch.
Về mặt ý nghĩa, không có mốc thời gian nào được thống nhất trong nghề. Ai nói chắc chắn "mỗi năm phải thay một lần" thì nên hỏi lại họ căn cứ vào đâu, nhất là khi câu đó đi kèm lời mời mua món mới.
Cách trả lời thực tế nhất: xem tình trạng chứ đừng xem ngày tháng. Còn lành, còn sạch, còn dùng được thì dùng.
"Dây vòng bao lâu thì thay?"
Đây là câu có câu trả lời rõ ràng nhất trong cả bài, vì dây là bộ phận hỏng thật và hỏng thấy được.
Không có con số chung — dây đeo hằng ngày, dính mồ hôi, cọ vào tay áo thì mòn nhanh hơn dây chỉ đeo dịp lễ. Thay khi thấy dấu hiệu: sợi xù lên, có chỗ mảnh hơn hẳn phần còn lại, màu bạc không đều, nút thắt lỏng, hoặc chuỗi bắt đầu giãn.
Coi dây là thứ tiêu hao, giống như dây giày hay quai túi. Thay dây không phải là dấu hiệu hàng kém, và cũng không cần nghi lễ gì đặc biệt trừ khi nếp nhà mình có.
"Món bị xỉn màu, bạc màu thì có phải là hỏng không?"
Phần lớn là không. Kim loại xỉn dần, đá sáng màu ngả màu theo thời gian, gỗ sẫm lại — đó là chuyện tự nhiên và với nhiều món thì đó là phần đẹp.
Đáng lo là khi: đổi màu không đều thành mảng loang, lớp phủ bong ra thành vảy, bề mặt nổi sần hoặc rỗ, hoặc món có mùi lạ. Mấy dấu hiệu đó thường liên quan tới ẩm, tới hoá chất, hoặc tới lớp phủ đã hỏng.
Còn chuyện đánh bóng lại thì tuỳ chất liệu, và có món đánh bóng là mất luôn lớp bề mặt vốn có — nên hỏi trước khi làm.
"Đeo lâu rồi, có nên đổi món khác không?"
Câu này thường không phải câu hỏi về món đồ, mà là câu hỏi về mình. Nhiều người hỏi nó khi đang ở giai đoạn muốn thay đổi điều gì đó.
Trả lời thẳng: đổi hay không là tuỳ thích, không có luật nào bắt phải giữ một món suốt đời, cũng không có luật nào bắt phải đổi sau bao lâu. Món cũ giữ lại được, cất được, trao đi được.
Chỉ nên cảnh giác một chuyện: nếu ý muốn đổi xuất hiện ngay sau khi ai đó nói món mình đang đeo "không còn hợp", thì tách ra xem đó là ý mình hay là lời của người đang bán hàng.
"Món để lâu không dùng, lấy ra dùng lại được không?"
Được, và việc cần làm chỉ là kiểm tình trạng trước: dây còn chắc không, keo còn dính không, có mốc hay mùi ẩm không, bề mặt có gì bất thường không.
Đồ cất trong túi ni lông kín lâu ngày hay bị ẩm bên trong. Đồ có phần kim loại để chung với nhau thì có thể xước nhau. Lau sạch, phơi chỗ thoáng tránh nắng gắt một lúc, rồi mới dùng lại.
Phần nghi lễ khi lấy ra dùng lại thì tuỳ nếp nhà — có nhà làm, có nhà không, và cả hai đều bình thường.
"Người bán nói món này 'hết linh' rồi thì sao?"
Đây là câu nên dừng lại một nhịp. Trong nghề không có cách nào đo được điều đó, nên khi nghe câu này, việc đầu tiên là nhìn xem người nói đang ở vị trí nào: họ đang bán cho mình một món mới, một buổi lễ, hay một dịch vụ?
Không có nghĩa là mọi người nói câu đó đều có ý xấu — nhiều người tin thật. Nhưng một lời khuyên vừa không kiểm chứng được vừa dẫn tới việc mình phải trả tiền thì đáng được hỏi lại: căn cứ vào đâu, và nếu không làm thì sao.
Và nếu là chuyện hệ trọng với mình thì hỏi thêm một người không bán gì cho mình cả. Đây là cách lọc đơn giản mà hiệu quả.
"Trong nhà có mấy món cũ, giữ hết có sao không?"
Không sao, nhưng đến một lúc thì số lượng tự nó thành vấn đề: nhiều quá thì không lau nổi, không nhớ món nào ở đâu, và bày ra thì rối mắt.
Cách nhiều người dùng: giữ một nhóm nhỏ đang dùng, phần còn lại cất gọn có ghi nhãn, và mỗi năm mở ra một lần xem còn muốn giữ gì. Món gắn với kỷ niệm thì cứ giữ — kỷ niệm là lý do chính đáng, không cần biện minh gì thêm.
Còn món giữ chỉ vì thấy ngại bỏ thì đó là chuyện khác, và có bài riêng nói kỹ hơn về lúc nên buông.
Ba điều gọn lại
Một. Không có hạn sử dụng ghi sẵn. Cái có tuổi thọ là dây, keo, lớp phủ — xem tình trạng, đừng xem lịch.
Hai. Xỉn màu và sẫm màu đều là chuyện tự nhiên. Đáng lo là khi đổi màu loang lổ, lớp phủ bong thành vảy, hoặc có mùi lạ.
Ba. Nghe câu "món này hết linh rồi" thì hỏi lại căn cứ, và hỏi thêm một người không bán gì cho mình.